Loading presentation...

Present Remotely

Send the link below via email or IM

Copy

Present to your audience

Start remote presentation

  • Invited audience members will follow you as you navigate and present
  • People invited to a presentation do not need a Prezi account
  • This link expires 10 minutes after you close the presentation
  • A maximum of 30 users can follow your presentation
  • Learn more about this feature in our knowledge base article

Do you really want to delete this prezi?

Neither you, nor the coeditors you shared it with will be able to recover it again.

DeleteCancel

Voi vang-XD

No description
by

Duyên Lê

on 12 January 2015

Comments (0)

Please log in to add your comment.

Report abuse

Transcript of Voi vang-XD

-XUÂN DIÊU-
.
TÁC GIA
TỔNG KẾT
VÔI VÀNG
.
1.TÌNH YÊU CUÔC SÔNG THA THIÊT
2.NÔI BĂN KHOĂN VÊ KIÊP NGUÒI NGĂN NGUI
TÁC PHẨM
3.LÒI GIUC GIA
CUÔNG QUÝT VÔI VÀNG ĐÊ
TÂN HUONG TUÔI XUÂN CUA MÌNH
NGHÊ THUÂT
TÔ 2:
,
H.Quỳnh Như
Thảo Hiền
Quỳnh Hương
Huỳnh Hoa
Như Anh
Bảo Trân
Thanh Duyên
Hoàng Khuê
Đinh Kha
Anh Tuấn

,
2/2/1916 - 18/12/1985
Là một trong những nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam.
Tên thật: Ngô Xuân Diệu
Bút danh: Trảo Nha
Quê quán: Hà Tĩnh nhưng lớn lên ở Quy Nhơn
Là chủ soái của phong trào thơ mới với các tác phẩm:Thơ thơ(1938), Gửi hương cho gió(1945), truyện ngắn Phấn thông vàng(1939), Trường ca(1945),...
Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I về Văn học Nghệ thuật(1996).
_ Câu nói nổi tiếng:
"Nhà văn tồn tại ở tác phẩm. Không có tác phẩm thì nhà văn ấy coi như đã chết."



-Bố cục: 3 đoạn.
+ 13 câu đầu: Miêu tả cuộc sống tựa thiên đường nơi trần thế, cảm xúc của nhà thơ trước thiên nhiên và tình yêu cuộc sống tha thiết
+16 câu (câu 14 tới 29): Bày tỏ quan niệm về mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ. Nỗi băn khoăn về sự ngắn ngủi của kiếp người, thời gian có thể cuốn đi tất cả
+10 câu cuối: Lời giục giã cuống quýt vội vàng để tận hưởng tuổi xuân của mình
-Chủ đề: Bài thơ miêu tả một cuộc sống tười đẹp, đáng sống, đáng yêu. Qua đó tác giả bày tỏ quan niệm, nhận thức về thời gian, tình yêu và tuổi trẻ. Bài thơ là một lời thúc giục sự sống mãnh liệt, sống hết mình để tận hưởng tất cả

-Xuất xứ: in trong tập “Thơ thơ” (1938)-tập thơ đầu tay và cũng là tập thơ khẳng định vị trí của Xuân Diệu-“Nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”
ĐỌC-HIỂU VĂN BẢN
.
`
`
- Khát vọng kì lạ đến ngông cuồng: “ Tắt nắng ; buộc gió” + điệp ngữ “tôi muốn” : khao khát đoạt quyền tạo hóa, cưỡng lại quy luật tự nhiên, những vận động của đất trời.
Cái tôi cá nhân đầy khao khát đồng thời cũng là tuyên ngôn hành động với thời gian.
- Bức tranh mùa xuân hiện ra như một khu vườn tràn ngập hương sắc thần tiên, như một cõi xa lạ:
+ Bướm ong dập dìu
+ Chim chóc ca hót
+ Lá non phơ phất trên cành
+ Hoa nở trên đồng nội


=>Vạn vật đều căng đầy sức sống, giao hòa sung sướng. Cảnh vật quen thuộc của cuộc sống, thiên nhiên qua con mắt yêu đời của nhà thơ đã biến thành chốn thiên đường, thần tiên.
+ Điệp ngữ: “này đây” kết hợp với hình ảnh “hoa của đồng nội xanh rì” và âm thanh, màu sắc: “lá của cành tơ phơ phất”, “yến anh”, “khúc tình si”, “ánh sáng chớp hàng mi"
+ So sánh: tháng giêng ngon nhứ cặp môi gần: táo bạo. Nhà thơ phát hiện ra vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên và thổi vào đó 1 tình yêu rạo rực, đắm say ngây ngất. Sự phong phú bất tận của thiên nhiên, đã bày ra một khu địa đàng ngay giữa trần gian - “một thiên đàng trần thế”

- Tâm trạng đầy mâu thuẫn nhưng thống nhất: Sung sướng >< vội vàng: Muốn sống gấp, sống nhanh, sống vội tranh thủ thời gian
~
`
`
,
`
,
,
- Xuân Diệu lại cho rằng: “Xuân đương tới – đương qua ;Xuân còn non - sẽ già” và thời gian như 1 dòng chảy, thời gian trôi đi tuổi trẻ cũng sẽ mất. Thời gian tuyến tính và Xuân Diệu thể hiện cái nhìn biện chứng về vũ trụ, thời gian.
+ Mau: gấp gáp, vội vàng, cuống quýt, hưởng thụ => Quan niệm mới, tích cực thấm đượm tinh thần nhân văn.
=> Sự trân trọng và ý thức về giá trị của sự sống, cuộc sống, biết quí đời mình (đây cũng là cơ sở sâu xa của thái độ sống vội vàng).
,
,
,
,
,
,
,
.
.
.
~
`
- Cảm xúc tràn trề, ào ạt khiến Xuân Diệu sử dụng ngôn từ đặc biệt.
- Nghệ thuật điệp cú theo lối tăng tiến: Ta muốn ôm, riết, say, thâu, cắn -> cao trào của cảm xúc mãnh liệt.
- Điệp + Liên từ: và … và.
- Giới từ + trạng thái: Cho chếnh choáng đã đầy no nê
- Tính từ chỉ xuân sắc: mơn mởn, thời tươi.
- Danh từ và những biện pháp trên thể hiện cái “tôi” đắm say mãnh liệt, táo bạo, cái “tôi” điển hình cho thời đại mới, một cái “tôi” tài năng thiết tha giao cảm với đời.
- Nhịp điệu của đoạn thơ dồn dập, hối hả, sôi nổi, cuồng nhiệt.


NÔI DUNG
.
Lòng ham sống bồng bột, mãnh liệt của nhà thơ với một quan niệm mới về thời gian, tuổi trẻ và hạnh phúc.
"Vội vàng" là lời giục giã hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, quý trọng từng giây từng phút của cuộc đời mình, nhất là những tháng năm tuổi trẻ.
.
.
Sự kết hợp nhuần nhị giữa mạch cảm xúc dồi dào và mạch triết luận sâu sắc.
Giọng điệu say mê, sôi nổi
Sáng tạo mới lạ trong hình thức thể hiện
MỘT SỐ NHẬN ĐỊNH VỀ XUÂN DIỆU
VÔI VÀNG
Cảm nhận mới mẻ về thời gian
.
Cuộc đời đẹp như một thiên đường
Giục giã sống, vội vàng cuốn quýt
Ham muốn kì lạ, khác thường, muốn can dự vào qui luật của tạo hóa, giữ lại màu sắc hương vị cuộc đời, chặn đứng bước đi của thời gian để vĩnh hóa cái đẹp
=>Khát khao gắn bó với cuộc đời nồng nàn, tha thiết
Trần thế như một khu vườn xuân căng đầy nhựa sống
=> Mùa xuân, giai nhân tha thiết gắn bó
Xưa: thời gian tuần hoàn, chết chưa hẳn là hư vô
=> Lấy vũ trụ làm thước đo; sống an nhiên, thuận theo tự nhiên
Nay: thời gian tuyến tính, trôi chảy không ngừng, một đi không trở lại, mỗi khoảng khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn
=> thức tỉnh cái tôi cá nhân, nhạy cảm trước bước chuyển của thời gian
Sống nhan, sống gấp khi mùa chưa ngã chiều hôm
Sống vồ vập, sống hết mình để tận hưởng cuộc sống
=> Ngày một mạnh mẽ, cuồng nhiệt, nồng nàn, vừa say đắm vừa trong sáng. Khi không kìm nổi lòng nữa: cắn 1 cái - ứng xử tích cực trước cuộc đời

SƠ ĐỒ TƯ DUY
1. "Xuân Diệu là một nhà thơ lớn, đặc sắc, độc đáo của nền thơ hiện đại Việt Nam… cho tới nay và những năm tháng trước mắt liệu có ai vượt được Xuân Diệu trong lĩnh vực thơ tình? Và không ai có thể thay thế được Xuân Diệu" (Tố Hữu)
2.Nhà thơ nữ lừng danh, bà Bra-gri-a-ma ở chân núi Vi-to-sa (Bungari) khi tuyển thơ tình trên thế giới, bà đã khoe với các bạn Việt Nam: "Tôi mở đầu tuyển tập hàng trăm tác giả này bằng nhà thơ Nga Puskin và kết thúc bằng nhà thơ Xuân Diệu - Việt Nam, Xuân Diệu là nhà thơ tình lớn của phương Đông vậy!"
3. "Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hồn thư rộng lớn như Thế Lữ. mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng trúng như Huy Thông, trong sáng như Nquyền Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kì dị như Chế Lan Viên.... và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu” (Thi nhân Việt Nam).
4 “Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn sống rào rạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này - Xuân Diệu say đắm tình tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sông cuống quýt, muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình” (Hoài Thanh)
5. Nguyễn Đăng Mạnh: "Xuân Diệu không quan niệm tình yêu chỉ là sự giao cảm xác thịt mà còn là sự giao cảm của những linh hồn mà đấy mới là cái khát vọng cao nhất, cái đích cao nhất trong tình yêu"


6.“Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” (Thế Lữ - Lời tựa cho tập "Thơ thơ")

7."Đau lòng thay! Mất một nhà thơ lớn. Mất một người bạn và về thơ anh là bậc đàn anh của tôi" (Hoàng Trung Thông)
8." Nếu bây giờ chỉ cần gọi tên một nhà thơ trong thơ mới thôi, thì gần như tất cả sẽ gọi Xuân Diệu"
9. Hoài Thanh là người đầu tiên cho rằng “Xuân Diệu mới nhất trong các nhà thơ mới”.


10. "Nhà thơ Xuân Diệu mất đi, thấy có mang theo một mảng đời văn tôi" (Nguyễn Tuân)

11."Xuân Diệu là cả một viện nghiên cứu văn học trong anh" (Chế Lan Viên)
Chuyện tình của Xuân Diệu
Người vợ duy nhất của Xuân Diệu là nữ đạo diễn Bạch Diệp. Hai người kết hôn vào tháng 4/1958 và chia tay vào tháng 10 cùng năm. Cô cũng khẳng định về tình cảm sâu sắc, mối quan hệ gắn bó, khăng khít vô cùng giữa Xuân Diệu và Huy Cận:"Bố tôi bảo Xuân Diệu bị bệnh tiên thiên bẩm sinh, không thể quan hệ vợ chồng được...Xuân Diệu lại chỉ thích vuốt ve con trai mà thôi. Ông ấy sống như một người đàn ông không bình thường, lại xa lánh, không gần gũi vợ."
Xuân Diệu và Huy Cận lần đầu tiên gặp nhau vào năm 1936 tại trường Tú Tài Khải Định ( nay là trường Quốc Học ) – Huế, lúc đó Xuân Diệu đang học năm thứ 3 và Huy Cận học năm thứ nhất. Hai người thường đọc thơ cho nhau nghe và đôi khi lại ” đồng thanh tương ứng “, họ kết bạn với nhau gần như ngay lập tức.

Bài thơ "Mai sau" của Huy Cận càng thể hiện tình thân thiết, thương yêu của hai người:
"Chiều nay đây nửa thế kỷ hai mươi
Viết dăm câu tôi gửi lại vài người
Những thế hệ mai sau, làm bè bạn
Hỡi ai đó, có nhớ lòng Huy Cận
Gọi gió trăng mà thỏ thẻ lời trên
Rất thương yêu, xin nhớ gọi giùm tên
Rất an ủi của bạn chàng: Xuân Diệu."

Một số bài thơ khác : Diệu ơi, Diệu đã về yên tịnh, Tặng khăn, Mảnh vải,...
Khi Huy Cận lấy em gái của mình,Xuân Diệu trong Tặng bạn bây giờ đã vẽ ra cảnh đời sống vợ chồng giờ tuy êm đềm, nhưng tẻ nhạt mai sau để cảnh báo Huy Cận. Hai người có được hai con, nhưng sau thì hai người bỏ nhau. Huy Cận về sau lấy vợ khác, nhưng vẫn sống chung với Xuân Diệu cho đến khi Xuân Diệu mất. Xuân Như một phần thì giận Huy Cận, một phần thì giận anh ruột mình. Khi bỏ Huy Cận, cô ấy có nói một câu hơi cay đắng là: "Trong nhà này thì tôi chỉ là vợ lẽ thôi chứ không phải vợ cả".

Vào lúc 7 giờ 40 phút ngày 18/12/1985, Xuân Diệu mất, đúng lúc ấy, Huy Cận đang ở Dakar (Senegal) đột ngột bị xuất huyết nặng., Huy Cận van nài mọi người ở Việt Nam hãy chờ ông về rồi hãy chôn Xuân Diệu, nhưng không được. Xuân Diệu từng nói với Huy Cận “Trong hai đứa mình, đứa nào chết trước là sướng, đứa nào ở lại sau chắc khổ lắm” . Mà đúng thật, hai người yêu nhau, từ nhỏ đến lớn, đến già, người ở lại chắc chắn phải rất đau khổ, và còn đau khổ hơn là không được nhìn người yêu mình lần cuối.

Tình cảm giữa hai người đàn ông được Xuân Diệu thể hiện nổi bật nhất trong bài thơ "Tình trai":
"Tôi nhớ Rimbaud với Verlaine
Hai chàng thi sĩ choáng hơi men
Say thơ xa lạ, mê tình bạn
Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quen
Những bước song song xéo dặm trường
Đôi hồn tươi đậm, ngát hoa hương
Họ đi tay yếu trong tay mạnh
Nghe hát ân tình giữa gió sương
Kể chi chuyện trước với ngày sau
Quên ngó môi son với áo màu
Thây kệ thiên đường và địa ngục
Không hề mặc cả, họ yêu nhau".

XUÂN DIỆU VÀ HUY CẬN
Full transcript