Loading presentation...

Present Remotely

Send the link below via email or IM

Copy

Present to your audience

Start remote presentation

  • Invited audience members will follow you as you navigate and present
  • People invited to a presentation do not need a Prezi account
  • This link expires 10 minutes after you close the presentation
  • A maximum of 30 users can follow your presentation
  • Learn more about this feature in our knowledge base article

Do you really want to delete this prezi?

Neither you, nor the coeditors you shared it with will be able to recover it again.

DeleteCancel

Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

No description
by

Aaron Pham

on 7 April 2015

Comments (0)

Please log in to add your comment.

Report abuse

Transcript of Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Hài kịch
là các hình thức trình diễn hài hước dùng để giải trí, đặc biệt là trên truyền hình, phim và diễn hài.
Các tác phẩm của Molière mang tính hiện thực sâu sắc.
Kịch
Kịch là một nghệ thuật sân khấu
Tác giả
Tên thật là Jean-Baptiste Poquelin (1622-1673)
Trưởng giả học làm sang
Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
Giuốc-đanh dốt nát, quê kệch lại muốn học đòi làm sang nên đã bị nhiều kẻ lợi dụng moi tiền, cảnh Giuốc-đanh mặc lễ phục là một biểu hiện của thói học đòi lối ăn mặc sang trọng của quý tộc. Lão ta đã bị bọn thợ may lợi dụng
Tổng kết
Tiểu sử về cộc đời và sự nghiệp của Molière
Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
Made by Nhóm 2
Kịch và hài kịch
Một trong ba cách phản ánh hiện thực của văn học
kịch chủ yếu để biểu diễn trên sân khấu
Đặc trưng
hành cuộc sống bằng các hành động kịch
thông qua các xung đột tính cách xảy ra trong quá trình xung đột xã hội
chứa yếu tố bất ngờ, châm biếm, đả kích, nhằm để phê phán xã hội hay đơn giản hơn là để gây cười.
được nhiều thế hệ yêu thích
được giảng dạy trong các trường học
được biểu diễn trên sân khấu và được chiếu trên màn ảnh của nhiều quốc gia trong suốt 3 thế kỷ
Một số tác phẩm chính của Molière
“Những bà kiểu cách rởm” (1659)
chế giễu giai cấp quý tộc lố bịch.
Trường học làm chồng” (1661) “Trường học làm vợ” (1662)
mô tả chủ trương giáo dục phụ nữ theo kiểu tự nhiên, không gò bó, bênh vực quyền được yêu và quyền hạnh phúc của phụ nữ
chống lại sự ích kỷ của nam giới, công kích chính sách giáo dục tàn nhẫn đối với phụ nữ của nhà thờ, muốn biến người đàn bà thành nô lệ của chồng
“Tar’tuýphơ” (1664-1669)
vạch mặt nhóm tu hành lợi dụng tôn giáo, phá hoại hạnh phúc gia đình một người sùng đạo
Vở kịch bị Nhà thờ và Hồng y giáo chủ Paris trực tiếp can thiệp cấm công diễn.
Sau 5 năm đấu tranh và có sửa đôi chút, Tar’tuýphơ được Nhà vua cho phép diễn nhưng nhà thờ vẫn đòi thiêu đốt tác phẩm và tác giả.
Đông Gioăng” (1665)
“Người ghét đời” (1666)
miêu tả một tên sở khanh quý tộc, chứa đựng yếu tố chống tôn giáo và chống giới quý tộc vô luân.

đả kích xã hội thượng lưu đương thời rỗng tuếch, giả dối.
“Lão hà tiện” (1668)
“Những bà thông thái” (1672)
phân tích tác hại đồng tiền làm mất nhân cách con người
trong đó, Acpagoong là một nhân vật phức tạp, cổ hủ, một tai họa cho gia đình và xã hội.
nêu lên tác hại của những kiến thức xa rời thực tế.
“Người bệnh tưởng” (1673)
đả kích bọn lang băm và thói ích kỷ của giai cấp tư sản. Đây là vở cuối cùng và cũng là vở kịch nổi tiếng nhất của Molière.
Kịch của Moliere

Ta sẽ cùng nhau đi tìm hiểu vở kịch "Trưởng giả học làm sang"
Là nhà thơ, nhà viết kịch, nghệ sĩ người Pháp , một bậc thầy của kịch nghê thuật Châu Âu
Tiểu sử
Sinh ở Paris. Mẹ mất lên 10
1639, ông học xong Jesuit Clermont College
1639-1640, ông học luật tại New Orlean College
1643, thành lập đoàn kịch Illustre Théâtre và lấy nghệ danh Molière từ đây
Để lại di sản với 30 tác phẩm .
Tác phẩm của ông đề cập tới nhiều vấn đề của đời sống đương thời.
Không chỉ sử dụng kiến thức đương thời mà còn sử dụng kiến thức từ thời cổ đại và của những nhà viết kịch đương thời Phục Hưng
Có ảnh hưởng lớn đến kịch nghệ của toàn thế giới
ông đã tạo nên bức tranh xã hội Pháp thế kỷ XVII vô cùng sinh động và chân thật: những gã trọc phú học đòi quý tộc một cách ngu ngốc, ngô nghê, kệch cỡm, những tên quý tộc kiểu cách rởm đời, giả dối, xảo trá, tham lam. Môlie đặt niềm tin ở thế hệ trẻ (Luyxin, Clêông), những người có hiểu biết, giàu lòng nhân ái.
Kịch xảy ra tại Pari. Lão Juôcđanh nhờ bố mẹ có cửa hiệu buôn bán lớn cạnh cửa ô Xanh Inôxang mà trở nên giàu có. Khao khát muốn trở thành nhà quý tộc, lão kiếm hai tên hầu nhưng chẳng biết sai bảo chúng làm gì.
Để ra dáng nhà quý phái, lão phải mặc bộ áo dài để nghe nhạc. Hàng tuần Juôcđanh đều tổ chức một buổi hòa nhạc tại nhà vì lão được biết những người sang trọng đều làm như vậy. Lão còn nhờ thầy dạy nhạc dạy cách thức chào mời để chuẩn bị đón bà hầu tước Đôrimen.
Bác phó may mang tới cho Juôcđanh bộ lễ phục may hoa ngược, khiến lão tức giận. Nhưng khi nghe bác ta nói những người quý tộc đều mặc như vậy, lão tỏ vẻ rất hài lòng. Lão muốn ra phố nhưng diện bộ quần áo mới cùng với đám quân hầu của mình.
Biết Juôcđanh hợm hĩnh muốn được giới thiệu với giới thượng lưu, gã quý tộc bá tước Đôrâng lợi dụng lão, thả sức vay tiền để tiêu xài vung phí. Cũng vì muốn kết thân với nữ hầu tước Đôrimen (hiện là tình nhân của Đôrăng), Juôcđanh đã nhờ gã bá tước "bợm già" môi giới.
Lão ngăn cản không cho Luyxin, con gái yêu quý của mình lấy Clêông chỉ vì chàng không phải là quý tộc. Lão dự định phải kiếm bằng được một chàng rể thuộc giới thượng lưu. Biết cuồng vọng của Juôcđanh, Côviên, đày tớ của Clêông sắp đặt trò phong tước Mamamusi (Maxnamouchi) cao quý của Thổ Nhi Kỳ cho lão để lão bằng lòng gả Luyxin cho Clêông đóng giả hoàng tử Thổ Nhĩ Kỳ.
Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
Tác giả đã khắc họa sinh động, tài tình, làm nổi bật tính cách lố lăng của một gã trọc phú thừa tiền rửng mỡ. Chân dung hài hước của Giuốc-đanh đã gây ra những trận cười sảng khoái cho khán giả. Màn kịch thể hiện thái độ châm biếm, đả kích và phê phán mạnh mẽ của Mô-li-e đối với giai cấp tư sản hãnh tiến đương thời.
Trong lớp kịch này, Mô-li-e sử dụng hai kiểu ngôn ngữ là ngôn ngữ trực tiếp của nhân vật và ngôn ngữ kể chuyện của tác giả.
Ngôn ngữ trực tiếp có khi là lời đối thoại giữa các nhân vật với nhau. Cũng có khi là lời độc thoại như đoạn Giuốc-đanh tự nói với mình. Đoạn kể về cảnh bác phó may và bọn thợ phụ mặc lễ phục cho Giuốc-đanh là ngôn ngữ kể chuyện.
Màn kịch có hai cảnh: trước và sau khi Giuốc-đanh mặc lễ phục.
Qua cuộc đối thoại này, chúng ta thấy cái đúng của Giuốc-đanh là ông ta lấy chính đôi chân của mình làm thước đo nên vẫn phân biệt được đúng sai (giày, tất đều quá chật làm cho chân bị đau). Tuy vậy, Giuốc-đanh lại dễ bị người khác điều khiển, chi phối vì không có lập trường vững vàng. Nghệ thuật gây cười bắt đầu từ đó. Đương nhiên là lão Giuốc-đanh làm sao thắng được miệng lưỡi dẻo quẹo của bác phó may.
Hiểu rõ tác phẩm "trưởng giả học làm sang" và doạn trích "Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục".
Full transcript